Showing posts with label kiểm duyệt internet. Show all posts
Showing posts with label kiểm duyệt internet. Show all posts

2013/08/22

Việt Nam giờ lại muốn “quản lý” các ứng dụng chát, truyền thông nói lệnh cấm khả thi

Reuters
2013/08/20
Dịch bởi Lê Anh Hùng
Defend The Defenders 
Chính phủ Việt Nam sắp đưa ra quyết định về chính sách quản lý các công cụ viễn thông miễn phí dựa trên nền Internet như Viber, Line và Whatsapp – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nói vậy vào thứ Hai tuần trước, một động thái chắc chắn sẽ làm tăng lo ngại về chính sách kiểm duyệt của Đảng CS.

Truyền thông nhà nước cho hay là chính phủ có thể “cấm” các dịch vụ nhắn tin miễn phí bởi tác hại mà chúng gây ra cho các nhà cung cấp mạng lưới.

Việt Nam liên tục bị chỉ trích vì những hạn chế đối với quyền tự do ngôn luận và sự đối xử hà khắc dành cho những blogger dám phê phán chế độ độc đảng.

2013/03/12

Việt Nam bị xếp vào danh sách “kẻ thù của Internet”

2013/03/14
Việt Nam bị xếp vào 1 trong 5 nước kẻ thù của Internet theo một báo cáo về kiểm duyệt internet được Tổ chức Phóng viên Không biên giới RSF công bố hôm nay tại Paris, Pháp quốc.

4  nước khác trong danh sách này là Syria, Trung Quốc, Iran và Bahrain.

2012/12/12

Vào web ở Bắc Hàn là sự 'liều mạn

BBC
2012/12/11

Vào mạng internet ở quốc gia ‘bí mật’ nhất thế giới cảm giác thế nào? Trả lời ngắn gọn là – kỳ lạ, ít nhất so với tiêu chuẩn bình thường ở các nước khác.
Nhưng khi người Triều Tiên phải liều cả mạng sống của mình để kết nối với thế giới bên ngoài, đây có thể được đánh dấu là thời khắc lịch sử bi kịch của một quốc gia.

Trên các trang mạng chính thống của Triều Tiên bao giờ cũng thấy có một hình khá kỳ lạ. Đó là do chương trình ghi mã mà mỗi trang web bắt buộc phải có.

2012/07/21

Baidu ra mắt mạng xã hội ở VN

BBC Tiếng Việt
2012/07/20

BBT No Firewall: Trung Quốc bị tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, một tổ chức quốc tế cổ võ cho tự do ngôn luận, xếp hạng là"kẻ thù của Internet". Trung Quốc áp dụng hệ thống kiểm duyệt itnternet tinh vi hàng đầu thế giới. Mạng xã hội Trung Quốc, Baidu đã kiểm duyệt hàng loạt cư dân mạng của họ. Với sự xuất hiện chính thức này của Baidu tại Việt Nam, kiểm duyệt Trung Quốc đang lan truyền sang nước ta? Điều cư dân mạng Việt Nam có thể làm là tẩy chay dịch vụ này.



Baidu muốn mở rộng thị trường ra ngoài Trung Quốc
Trang mạng xã hội tiếng Việt của tập đoàn Trung Quốc Baidu đã chính thức ra mắt, sau một thời gian bị truyền thông Việt Nam chỉ trích.

2011/11/10

Wikipedia và kiểm duyệt internet


Ban Biên Tập No Firewall
2011/11/10

Mới đây tờ Foreign Policy có cuộc phỏng vấn với ông Jimmy Wales, sáng lập viên của bách khoa toàn thư mở Wikipedia, mà đa số chúng ta có lẽ đã ít nhất vài lần lấy dữ kiện từ đây . Ông Wales nêu lên vai trò của Wikipedia như một truyền thông xã hội, hữu ích trong những quốc gia bị kiểm duyệt thông tin đại chúng.

Vài nét về Wikipedia
Wikipedia được thành lập vào năm 2001, khởi xướng bằng Anh ngữ. Sau 10 năm hoạt động, trang này đã có hơn 20 triệu bài viết trong 282 ngôn ngữ.  Wikipedia tiếng Việt được thành lập vào năm 2003 và hiện đang có trên 200.000 bài viết, con số vẫn còn khiêm nhường.

Cốt lõi của Wikipedia là tính chất wiki của trang này. Có nghĩa là nội dung của các bài viết trên trang này đều do người sử dụng viết ra.  Bất cứ ai cũng có thể viết bài hoặc sửa đổi bài/bổ túc những bài đang có. Chất lượng nội dung được "giám sát" bởi tất cả những ai ghé thăm Wikipedia và nhóm admin tịnh nguyện của trang này.

Nhiều người dùng Wikipedia như nguồn thông tin mặc nhiên đã có kiểm chứng. Điều này các bạn nên lưu ý, vì như chúng ta thấy, bất cứ ai cũng có thể viết. Khi dùng, bạn nên lưu ý đến các nguồn bài viết đưa ra, cũng như lượng định sự trung thực của các nguồn đó.

Biết cách dùng, chúng ta có thể hưởng trí tuệ chung của cộng đồng mạng.

Dùng Wikipedia như một truyền thông xã hội

Theo lời ông Wales, Wikipedia không hợp tác với các chế độ độc tài hoặc tự kiểm duyệt nội dung.  Tại Việt Nam dân cư mạng vẫn có thể truy cập Wikipedia.

2011/11/06

Các công ty Internet Trung Quốc đồng ý giúp ngăn chặn 'thông tin độc hại'

VOA News
2011/11/06
Hình Reuters
Trung Quốc ngày càng lo ngại về sự bùng nổ của các trang mạng xã hội và các trang blog để cho người sử dụng có thể bày tỏ ý kiến riêng.

Truyền thông Trung Quốc cho hay những người điều hành các công ty công nghệ và Internet lớn nhất của Trung Quốc đã đồng ý giúp chính phủ cộng sản "ngăn chặn thông tin độc hại."

Tân Hoa Xã, hãng tin của chính phủ Trung Quốc, loan tin thỏa thuận đạt được hôm thứ Bảy vào lúc kết thúc 3 ngày hội họp của chính phủ tại Bắc Kinh với sự tham dự của lãnh đạo công ty e-mail khổng lồ Alibaba, công ty điều hành công cụ dò tìm Baidu và công ty Sina nối kết người sử dụng Internet tiếp cận với thông tin rộng rãi. 



Tân Hoa Xã loan tin các công ty công nghệ đồng ý bảo đảm cho việc quảng bá những thông tin có nội dung "tích cực" trên Internet, và "cương quyết ngăn chặn" những tin đồn, tài liệu, hình ảnh khiêu dâm, lường gạt và những thông tin trên mạng "có hại" cho nhà nước. 



2010/09/15

Việt Nam hạn chế hoạt động của các quán cà phê Internet

Thụy My - RFI 

Tại Việt Nam, gần đây các quán cà phê Internet không được mở cửa đến quá 11 giờ khuya. Với lý do hạn chế sự lan tràn của các trò chơi bạo lực trên mạng, chính quyền đã dùng biện pháp triệt để là cắt đường truyền của các tiệm net sau 23 giờ. Làm như vậy chính quyền không chỉ nhằm hạn chế các trang web khiêu dâm, bạo lực, mà các blog đối lập cũng bị hạn chế truy cập. Dù sao trên thực tế, người kinh doanh cũng như người sử dụng Internet, thường có cách riêng để đối phó với các nội dung "xấu".  

Tác giả mở đầu bài báo bằng việc mô tả một quán net ở Hà Nội, chủ nhân là anh Đức. Đúng 11 giờ khuya, đường truyền Internet tại đây bị cắt. Để buộc các quán net chấp hành quy định về thời gian hoạt động mỗi ngày từ 6 giờ sáng đến 23 giờ, trong những tuần lễ gần đây, chính quyền Việt Nam đã chọn một biện pháp triệt để. Đó là cúp hẳn đường truyền của các tiệm cà phê Internet vào buổi tối, với lý do hạn chế việc lạm dụng các trò chơi bạo lực trên mạng.
Từ nhiều tháng qua, báo chí chính thức thay nhau đăng tải những câu chuyện đầy bi kịch của những người nghiện chơi game. Khi thì một cậu thiếu niên 16 tuổi đã sát hại chính người ông của mình để lấy tiền chơi game, khi thì về hai thiếu niên tuổi 14 và 15 đã tự tử vì tốn quá nhiều tiền chơi game trên mạng, bị cha mẹ la mắng.

Như thế là chấm dứt những đêm trắng trước màn hình ? Libération trích lời ông Thân Song Toàn, chuyên gia thiết kế game của công ty VNG, doanh nghiệp chủ yếu cung cấp các trò chơi video ở Việt Nam cho biết : « Nếu chủ quán net có đường truyền Internet riêng, buổi tối họ sẽ cho nối mạng tất cả các máy vi tính vào đường dây này ». Đây cũng là mánh lới của anh Đức để có thể mở cửa nói chung là đến nửa đêm. Hà Trang, một nữ sinh 14 tuổi nói : « Các game thủ không thể nào rời cuộc chơi vào một thời điểm chính xác nào đó, nếu không họ có nguy cơ bị tụt hạng. Bọn em biết những địa chỉ tuy đóng cửa lúc 23 giờ, nhưng thật ra bên trong vẫn tiếp tục hoạt động ». Cô bé này rất mê trò chơi Boom, dùng bom để tấn công các quái vật.
Khi nhắm vào các quán cà phê Internet, cuộc chiến chống lại các game bạo lực tỏ ra bế tắc đối với những người chơi game tại nhà, ngày càng đông đảo hơn vì việc thuê bao Internet ngày càng phổ biến tại Việt Nam. Chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh cũng đã cấm trò chơi Crossfire, trong đó các đối thủ tấn công nhau bằng súng và dao. Nhưng ông Thân Song Toàn nói thêm : « Chính quyền không thể làm gì được đối với các trò chơi có máy chủ đặt ở nước ngoài. Các biện pháp mới dành cho các quán net thì rất nghiêm ngặt ». 

Vào mùa xuân, Hà Nội đã tấn công vào các quán cà phê Internet bằng cách buộc tất cả các máy tính công cộng phải được cài một phần mềm gián điệp. Đây là một cách để theo dõi xem người dùng đã vào những trang web nào. Bị Google và các tổ chức quốc tế lên án trong những tháng gần đây đã hạn chế việc truy cập Internet, chính phủ Việt Nam khẳng định các biện pháp này là để đáp ứng « yêu cầu chỉnh đốn nếp sống ». Bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao tuyên bố : « Chúng tôi tìm cách bảo vệ người dân ». 

Nhưng theo Libération, thì ngoài các trang web khiêu dâm và bạo lực, các blog đối lập chính trị cũng bị cấm. Ngay cả mạng xã hội Facebook cũng từng bị chặn trong nhiều ngày. Anh Đức đã cẩn thận đặt tường lửa cho các máy tính trong quán net của mình, nhằm ngăn cản không cho khách hàng truy cập vào các trang web bị cấm. Anh nói : « Tôi không muốn phải đứng ra giải trình về lịch sử truy cập của khách, nếu lỡ có bị công an kiểm tra đột xuất ».

Vấn đề người Rom đang làm hoen ố hình ảnh của nước Pháp
Về thời sự trong nước, các báo Pháp ra ngày hôm nay chú ý đến bất đồng giữa Paris và Bruxelles về vấn đề người du cư Rom, cuộc tranh luận đầy sóng gió ở Quốc hội Pháp trên hồ sơ cải cách chế độ hưu bổng, cũng như các vấn đề kinh tế của nước Pháp.

Nhật báo Le Monde tỏ ra lo ngại trước việc hình ảnh của nước Pháp đang bị hoen ố phần nào trên trường quốc tế, qua hàng loạt vụ trục xuất người Rom gần đây. Các nhà ngoại giao Paris đang rất lúng túng vì vấn đề này ảnh hưởng đến danh thơm của nước Pháp, và khó có thể xuất hiện với tư cách một quốc gia bảo vệ nhân quyền. Hôm qua, thứ ba, Ủy ban châu Âu đã cho biết ý định tiến hành thủ tục trừng phạt Paris, và bà ủy viên phụ trách tư pháp đã không ngần ngại dùng từ « đáng xấu hổ ». Và ngay từ mùa hè, nhiều tiếng nói chỉ trích đã vang lên, từ Đức Giáo hoàng cho đến một số định chế khác nhau của Liên Hiệp Quốc. Lời đả kích mạnh mẽ nhất là từ Fidel Castro, còn Bắc Kinh và Matxcơva cũng đưa ra những nhận xét mỉa mai.

Phản ứng khá vụng về của chính quyền Pháp đối với một số định chế như Ủy ban bài trừ phân biệt chủng tộc của Liên Hiệp Quốc, cộng thêm việc phát hiện thông tư của Bộ Nội vụ nhắm vào người Rom mới đây càng làm cho nhiệm vụ của giới ngoại giao Pháp thêm nặng nề. Họ cố gắng chuyển các cuộc tranh cãi về hồ sơ người Rom sang một hướng khác, đó là vấn đề nhập cư mà cả châu Âu phải cùng chung sức giải quyết. Nhiều nước châu Âu đang lặng lẽ làm công việc trục xuất người nhập cư như chính quyền Pháp đang làm, nhưng ngoại trừ Ý, mà bộ trưởng Bộ Nhập cư thuộc đảng cánh hữu bài ngoại, hiện giờ không có tiếng nói nào cất lên ủng hộ Paris cả.

Cuba : Giảm biên chế, khuyến khích tự tạo công ăn việc làm để đối phó với khủng hoảng
Nhìn sang Cuba, nhật báo cộng sản L’Humanité đã đề cập đến thách thức mà đảo quốc này đang phải đối phó, để duy trì chế độ xã hội chủ nghĩa theo kiểu Cuba, trong bối cảnh khủng hoảng trầm trọng.

Vào hồi đầu tuần, Cuba đã loan báo quyết định giảm biên chế nửa triệu người trên tổng số ba triệu công nhân viên hiện nay, trong khuôn khổ tiến trình cập nhật mô hình kinh tế thời kỳ 2011-2015. Chính quyền giải thích đây là yêu cầu khẩn thiết thúc đẩy nền kinh tế bằng cách tổ chức lại sản xuất tốt hơn, tăng năng suất và hiệu quả lao động. Một loạt những cải cách được đưa ra nhằm cố gắng vực dậy kinh tế Cuba đang sa sút. Chủ tịch Raul Castro không ngần ngại tuyên bố : « Cần phải xóa bỏ khái niệm Cuba là quốc gia duy nhất trên thế giới có thể sống không cần lao động », tuy ông cũng nhấn mạnh « Sẽ không có ai bị bỏ rơi cả ».

Theo L’Humanité, chính phủ Cuba cho biết nửa triệu việc làm bị cắt giảm không nằm trong số các dịch vụ công thiết yếu. Nhiều công chức bị giảm biên chế sẽ được định hướng sang các khu vực được xem là ưu tiên như dầu khí, xây dựng, kỹ thuật sinh học, kỹ nghệ dược và du lịch, nhưng đặc biệt là trong nông nghiệp. Việc tự tạo công ăn việc làm được khuyến khích, khoảng nửa triệu giấy phép sẽ được cấp cho lãnh vực dịch vụ như tiệm cắt tóc, taxi, buôn bán nhỏ. Sự tự do hóa nền kinh tế ở cấp độ thấp này, theo chính quyền, không đặt lại nguyên tắc sở hữu nhà nước, mà chỉ để giải phóng sức sản xuất. Về tiền lương, tái xác lập lại nguyên tắc phân phối xã hội chủ nghĩa, mỗi người được chi trả theo số lượng và chất lượng công việc.

Theo phân tích của nhật báo cộng sản, bị bóp nghẹt vì lệnh cấm vận của Mỹ, bị ảnh hưởng nặng nề của cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới và lệ thuộc nhiều vào nhập khẩu, Cuba không còn cách nào khác là phải hiện đại hóa nền kinh tế. Vấn đề hiện nay là người lao động Cuba hờ hững ngay với các các quyết định liên quan đến công việc của mình, bên cạnh đó là năng suất thấp, nạn lãng phí và biển thủ. La Havana cho rằng chủ nghĩa xã hội là một sự chọn lựa đúng đắn, nhưng cần nâng cao chất lượng. Các bài toán khó khác là nạn lão hóa dân số, và hệ thống hai đồng tiền peso chuyển đổi và không chuyển đổi được, khiến cho hố ngăn cách giàu nghèo giữa những gia đình có người thân ở nước ngoài, những người làm dịch vụ có thu đô la cao hơn hẳn so với số đông còn lại.

Chính phủ Nhật can thiệp làm giảm giá đồng yen : Liệu có hiệu quả ?
Cũng trên lãnh vực kinh tế nhưng tại châu Á, nhiều nhật báo Pháp quan tâm đến việc chính phủ Nhật can thiệp vào thị trường ngoại hối nhằm kìm hãm đà tăng giá của đồng yen.
Theo Le Monde, nhiều chuyên gia đang hoài nghi về hiệu quả của quyết định này. Thật ra Tokyo đã hành động tương tự vào khoảng năm 2.000, nhưng bối cảnh hiện nay có khác. Trước đây lượng ngoại tệ trao đổi hàng ngày chỉ có khoảng 1.500 tỉ đô la, còn bây giờ là 4.000 tỉ, liệu một ngân hàng trung ương có thể đơn độc can thiệp hay không ? Nhật Bản đã cố gắng thuyết phục các ngân hàng trung ương Hoa Kỳ và châu Âu tham gia, nhưng các nước này cảm thấy không có lợi lộc gì trong việc kéo giá đồng yen xuống cả. Riêng với Hoa Kỳ, mối ưu tư lớn nhất hiện nay là nâng giá đồng nhân dân tệ hiện chỉ mới tăng ở một mức hầu như không đáng kể. Washington rất muốn Tokyo cùng gây áp lực lên Bắc Kinh, nhất là khi Nhật đang rất lo ngại vì Trung Quốc ồ ạt mua vào trái phiếu chính phủ Nhật, góp phần làm tăng giá đồng yen. Nhưng theo nhận định của Le Monde, khi trực tiếp can thiệp vào thị trường ngoại hối, Nhật đã giúp cho Trung Quốc có một cái cớ để không nâng tiếp giá đồng nhân dân tệ.

Trung Quốc khó có thể biện bạch cho chủ nghĩa bảo hộ
Cũng liên quan đến Trung Quốc, Le Monde trích bình luận của hãng Reuters về chủ nghĩa bảo hộ của nước này, với chủ trương các cơ quan nhà nước phải dùng hàng sản xuất trong nước. Nếu trước đây chỉ là các sản phẩm cấp thấp, thì nay các công ty nước ngoài đang rất lo ngại vì đến lượt các lãnh vực khác như tàu cao tốc, kỹ thuật bảo vệ môi trường…cũng bị đụng chạm. Chính sách hướng đầu tư nước ngoài đầu tư vào các sản phẩm có giá trị tăng cao, đành rằng có thể hiểu được, nhưng đang có nguy cơ quay ngược lại làm thiệt hại cho Trung Quốc, vì các đối tác sẽ phải tìm cách đối phó. Chẳng hạn Hoa Kỳ đang chuẩn bị đánh thuế lên một loạt các hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, và việc thặng dư thương mại của Hoa Kỳ lên đến trên 20 tỉ đô la trong ba tháng liên tiếp, rõ ràng không biện hộ được cho chính sách bảo hộ của Bắc Kinh.


http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20100916-viet-nam-han-che-hoat-dong-cua-cac-quan-ca-phe-internet

2010/09/13

An ninh điện tử | Sàng Lọc Trang Web (Website Filtering)

Các quốc gia trên thế giới đang áp dụng kỹ thuật sàng lọc Internet.  Việc này cho phép họ ngăn chặn nhiều trang web hoặc một trang web cụ thể trong phạm vi lãnh thổ của mình.  Trong thực tế thì việc này đồng nghĩa với kiểm khảo nội dung đối với Internet. Chuyện sàng lọc này xảy ra hầu hết tại mỗi quốc gia, và thường đối tượng là những thông tin được phân loại trước. Đối tượng thông tin bị phân loại trên Internet để được kiểm khảo bao gồm thông tin về: tôn giáo, chính trị, khiêu dâm, tình dục vị thành niên, nhân quyền, v.v.

Hai phương pháp căn bản để kiểm khảo thông tin quen thuộc là: (1) Tất cả những gì không được phép lưu hành rõ ràng là bị cấm; và (2) Tất cả những gì không bị cấm được phép lưu hành.  Hai cách này thường được đề cập là “sổ đen” và “sổ trắng” và  cách sau cùng là cách nổi trội được dùng ở các cở sở hạ tầng Internet cấp quốc gia. Cuba, Miến Điện và Việt Nam khởi đầu ngăn chặn toàn bộ mạng Internet, và chỉ cho phép công dân truy cập một vài trang web. 

Sự khó khăn khi duy trì “sổ đen” và “sổ trắng” thường khiến công tác này được giao phó lại cho nhà cung cấp dịch vụ Internet (ISP), và ISP phải chịu trách nhiệm đối với những nội dung bất hợp pháp mà công dân của một nước truy cập được tại nước đó. Trong hoàn cảnh này, các công ty kinh doanh phần mềm sàng lọc nhân cơ hội thủ lợi.  WebSense, Content Watch và Fortinet chỉ là một vài ví dụ các công ty sản xuất phần mềm sàng lọc nội dung Internet được sử dụng trên các mạng lưới của học đường, công ty thương mại, và của quốc gia. SmartFilter, một sản phẩm của Secure Computing, có thể tự phân loại các đường link URL theo tiết mục như “Phá Thai, Vật Liệu Người Lớn, Giáo Dục, Tin Tức và Truyền Thông, Bất Hợp Pháp, hoặc Nghi Vấn” và v.v.  để người sử dụng có thể gửi vào các URL mà họ truy cập theo từng tiết mục. Sản phẩm này được nhiều chính quyền và các nhà ISP mua để thực hiện chính sách kiểm khảo nội dung Internet.

Các quốc gia thường mở rộng những quy định về truyền thông hiện hay để quản lý ấn phẩm trên Internet.  Bất kỳ ai muốn tạo một trang dân báo (blog) tại một nơi nào đấy có thể, ví dụ, phải ghi danh như một công ty truyền thông theo các luật pháp hiện hành, dù chỉ  quản lý loại truyền thông phát sóng và truyền thông in, cũng được áp dụng đối với môi trường blog.  Trên bề mặt thì có lẽ cách này đơn giản hóa những pháp lý cần thiết để quản lý những ấn phẩm trên mạng, nhưng blog thường chỉ nêu lên ý kiến của một người,  không qua quy trình biên tập và thường được xuất bản bất chấp chuyện server của các website đặt tại nơi nào (tức là luật quản lý nội dung tại một quốc gia) và những điều nhạy cảm tác động đến người đọc. Cho nên dân báo (blog) không tuân theo mô hình truyền thông và báo chí truyền thống.

Nhiều quốc gia hiện nay đang tiến trước các thoả thuận quốc tế về tự do thông tin và ngôn luận, và tự quyết định nội dung nào công dân họ được phép truy cập. Việc này thường được xúc tiến với chiêu bài duy trì ổn định quốc gia, bảo vệ văn hoá, an ninh, và luật pháp. Những cách giải thích này đã và đang được sử dụng rộng rãi để cản ngăn các trang mạng dấn thân vào các vấn đề tự do ngôn luận, tự do chính trị, độc lập thông tin, và nhân quyền. Ví  dụ,  ngày 31 tháng Chạp năm 2002, chính quyền Iran ban hành “Sắc Lệnh Hiến Pháp của Hội Đồng Đương Quyền về việc Quy Định các Trang Websites bị Cấm”(Decree on the Consitution of the Committee in Charge of Determination of Unautorized Websites) khẳng định rằng, “Để bảo vệ văn hoá đạo Hồi và văn hóa quốc gia, một hội đồng gồm đại diện các bộ Thông Tin, Văn Hóa và Hướng Dẫn Hồi Giáo, Phát Sóng Cộng Hòa Hồi Giáo Iran, Hội Đồng Văn Hoá Cách Mạng, và Tổ Chức Tuyền Truyền Hồi Giáo được thành lập bởi bộ Thông Tin để thẩm định và báo cáo với bộ  Kỷ Thuật  Thông Tin Truyền Thông (Ministry of Information Communications Technology).  Những trang web bị báo cáo đến bộ này đều được cho vào danh sách kiểm duyệt. Tại Singapore các trang web trên Internet bị quản lý và được cấp phép hoạt động bởi Ủy Quyền Phát Sóng Singapore (Singapore Broadcasting Authority) và phải tuân thủ theo các quy định gắt gao của cơ quan này. Những thông tin với nội dung “đồi trụy” từ khiêu dâm đến “những lãnh vực tác hại đến đạo đức công chúng, phồn thịnh chính trị và tôn giáo” phải được quản lý.

Thông thường thì ý định ngăn chặn các trang web từ một chính phủ không được công bố, và danh sách của các trang web bị chặn cũng không được công bố.  Cho nên, các trang mạng Internet bị chặn thường thì không vì vi phạm một điều luật cụ thể, nhưng bị chặn bởi vì các giới chức cho rằng việc truy cập chúng sẽ tác động xấu đến những chính sách mà chính phủ muốn thúc đẩy.  Một ví dụ cổ điển là tại Trung Quốc, nơi mà các ISP bị bắt buộc phải đồng ý “không truyền tải những thông tin có thể làm tổn hại đến những truyền thông tốt đẹp và đạo đức nước Hoa. 1”. Kết quả, Trung Quốc đã triển khai được một hệ thống sàng lọc quy mô và phức tạp nhất thế giới, với hàng nghìn nhân viên ngày đêm rà soát và liệt kê các trang web vào “sổ đen” hay “sổ trắng.”

Thông thường, việc một chính phủ kiểm khảo các trang web không được sự đồng thuận đa số từ công chúng, và có quy trình kiến nghị để gở bỏ các trang web khỏi danh sách bị chặn.  Hậu quả của việc này là người dân tìm các kỹ thuật leo rào để thoát khỏi hệ thống sàng lọc do chính quyền thành lập. Quy trình này thường là yêu cầu  máy điện toán tại một quốc gia khác (không có sự kiểm soát Internet) vào trang web mong muốn để lấy và truyền tải lại nội dung theo yêu cầu.  Từ khía cạnh kỹ thuật, người dùng chỉ truy cập thông tin từ máy tiếp vận chứ không phải từ trang web bị ngăn cấm.

Theo ông John Gilmore, người thành lập ra Electronic Frontier Foundation, thì “Hệ thống Internet xem đường vào các trang web bị kiểm khảo như bị hư hại, và tự tìm đường khác để vòng vào.”

Tóm lại, sàng lọc Internet không những cản trở công việc của những nhà bảo nhân quyền mà  đôi khi còn ngăn cản tin tức về vi phạm nhân quyền lan đến cộng đồng địa phương bạn và cộng đồng quốc tế. Các chính phủ có thể ngăn chặn truy cập đến một trang web tại nước họ, và vì vậy làm tê liệt khả năng truyền tải và cập nhập thông tin của những tổ chức đấu tranh. Bằng cách khác, các chính phủ cũng có thể ngăn cản công dân truy cập những trang web nhất định, và vì vậy hạn chế việc truy cập thông tin, tin tức, và khả năng bày tỏ ý kiến một cách tự do của những nhà bảo vệ nhân quyền.

An ninh điện tử | Kiểm Khảo Nội Dung Trên Mạng (Censorship of online content)

Xuất Bản Trên Mạng

Những nhà bảo vệ nhân quyền đã và đang có được nhiều lợi điểm từ Internet bởi vì Internet giúp họ dễ dàng liên lạc với cộng đồng toàn cầu. Những bản tin về vi phạm nhân quyền được lưu hành trên mạng và có thể kích động ngay một cuộc lên án từ bên ngoài, đặc biệt bên ngoài một quốc gia hay một vùng. Những vùng mà lúc trước các phương tiện truyền thông quốc tế không thể với tới nay đã khác. Những chính phủ nào muốn bịt miệng các nhà đối kháng tại quê hương họ, nay phải đối đầu với nhiều thử thách có tầm vóc quốc tế. Nhưng, bởi vì khuôn khổ cấp quốc tế không cung cấp chuẩn mực để biện minh hoặc cho phép chuyện kiểm khảo nội dung, nên đại đa số các quốc gia dựa vào luật pháp của nước họ.  Thường, Internet được cho là nằm trong phạm vi của các đạo luật quản lý truyền thông. Thế nhưng, điều này rất khó thể biện minh được bởi vì những gì xuất bản trên mạng, không giống như trên phương tiện thông tin truyền thống địa phương, được xuất bản cho khán giả toàn cầu và có thể xuất phát duy nhất tại một quốc gia, nhưng vẫn truy cập được trên toàn cầu. Trong trường hợp của nhóm truyền thông Dow Jones và Gutnick tại Úc Châu, Joseph Gutnick kiện tạp chí trên mạng là Barrons (1) của Canada tội phỉ báng.  Toà thượng thẩm Úc đã tái khẳng định quyết định của toà tối cao bang Victoria rằng bài báo trên Barron phải được xem qua các máy điện toán đặt tại bang Victoria mới có giá trị pháp lý! Nói một cách khác, khi suy rộng ra, một xuất bản không chỉ được pháp luật bảo vệ tại nơi được đọc, mà luôn cả nơi biên tập.

Một trường hợp khác liên quan đến kiểm khảo nội dung bài viết trên mạng bắt đầu vào năm 2000 khiến cuộc thưa kiện với tên Yahoo! vs. La ligue Conte le Racisme et L’antisemitisme xảy ra tại Pháp và Hoa Kỳ.  Chuyện khởi nguồn từ việc những văn phẩm và kỷ vật của Đức Quốc Xã (chế độ độc tài, tàn bạo dưới thời Hít Le bên Đức), được lưu truyền trên Yahoo (Yahoo Groups).  Vì những tài liệu này cũng có thể được truy cập tại Pháp, nhưng vì luật pháp của Pháp cấm nên toà án Pháp bắt buộc Yahoo có biện pháp ngăn chặn, tuy công ty Yahoo không vướng phải hệ thống pháp lý của Mỹ, mặc dù các servers của Yahoo được đặt tại Hoa Kỳ. Cuối cùng, toà án của cả hai nước đã xử Yahoo thua kiện, mặc dù làm vậy là vi phạm quyền tự do ngôn luận trong Tu Chính Án Thứ Nhất (First Amendment) của Hiến Pháp Hoa Kỳ. Ngoài việc phải xử lý những tuyên truyền của Đức Quốc Xã, phiên xử nêu  trên là một tiền lệ cho phép luật của một quốc gia vẫn có thể hiệu lực và thi hành tại một quốc gia khác.

Nhiều quốc gia hiện nay đã ban hành nhiều luật cụ thể để hoạch định tính hợp pháp của những thông tin được phát hành trên mạng. Điển hình, luật pháp Iran “…cấm và cho rằng phạm pháp nếu phát hành trên Internet bất kể tài liệu nào trái ngược hay lăng mạ giáo pháp Hồi Giáo, giá trị cách mạng, tư tưởng của Imam Khomeini, Hiến Pháp, hoặc gây tổn hại đến đoàn kết quốc gia, cấy sự mất lòng tin vào khả năng lãnh đạo của giới cầm quyền, tuyên truyền tốt cho những nhóm bất hợp pháp, khuyến khích những thói xấu như hút thuốc lá, hay lăng mạ viên chức chính phủ.”
Tại Miến Điện, “Người xử dụng Internet tuyệt đối không được đăng bất cứ gì có nội dung liên quan đến chính trị nếu “nguy hại” đến quyền lợi quốc gia, các chính sách đương thời và công việc của chính phủ”

Thái Lan và Tây Ban Nha nghiêm cấm tất cả hành vi phạm thượng đến hoàng tộc, trong khi tại Thổ Nhĩ Kỳ thì cấm tất cả nội dung có mục đích lăng mạ chủ nghĩa quốc gia, nói xấu cha đẻ của nước này thời hiện đại là Kamal Attaturk, hoặc đề cập đến cuộc thảm sát chủng tộc Armenia. 

Trong khi đó, Đức và Pháp tích cực theo đuổi và dẹp bỏ (hoặc kiểm khảo nội dung) bất cứ bài viết, tài liệu nào phủ định cuộc diệt chủng người Do Thái (Holocaust) hoặc trợ giúp tìm kiếm những kỷ vật thời Đức Quốc Xã trong Đệ Nhị Thế Chiến.

Tại Ai Cập, trong những đạo luật về tình trạng khẩn trương quốc gia (Emergency Laws) có đoạn nghiêm cấm “kêu gọi bằng truyền miệng, viết, hoặc bất cứ cách nào khác nhằm cản trở hiến pháp hoặc luật pháp; tàng trữ tài liệu kêu gọi các hành động vừa nêu, bóp méo tin tức hoặc những tuyên bố của chính phủ, phát tán và khuyến khích tin đồn nhằm phá rối an ninh trật tự, hoặc làm tổn lại đến công chúng và lợi ích chung.”

Vào năm 2002, người sử dụng Internet tại Ai Câp được cảnh báo phải tránh xa những vấn đề cấm kỵ (như quan hệ giữa người Thiên Chúa Giáo và người Hồi Giáo, xuất bản ý tưởng khủng bố, vi phạm nhân quyền, chỉ trích tổng thống, gia đình tổng thống và quân đội, hay quảng bá phiên bản mới của đạo Hồi Giáo) và được mách bảo rằng việc bày tỏ ý kiến công khai không được hoan nghênh. Từ đó, vài nhà dân báo (bloggers) đã bị tù đày chỉ vì bày tỏ ý kiến, tư duy trên mạng.

Các trường hợp pháp lý khác đã tác động đến việc truy cập thông tin điện tử bao gồm:

- Chính Án về Phát Sóng Úc Châu (dịch vụ mạng) 1999 đã tạo và trao quyền kiểm soát nội dung Internet cho Ủy Quyền Truyền Thông và Thông Tin Úc Châu (Australian Communications and Media Authority).  Nội dung trên các website đăng bởi các server tại Úc hoặc tại nước ngoài được phân loại bởi Phòng Phân Loại Phim và Văn Phẩm (Office of File and Literature Classification).  Tất cả nội dung trên trang web nào bị liệt kê vào loại “cấm” có thể bị lệnh gở xuống nếu ở Úc, còn nếu ở nước ngoài thì sẽ bị cho vào danh sách sàng lọc (filtering).

- Bên Hoa Lục, Điều Khoản về Quản Lý Thông Tin và Dịch Vụ Internet (Chinese Provisions fo the Administration of Internet News Information Services) định nghĩa nội dung của những thông tin trên mạng là “...tin tức, phúc trình, và bình luận thời cuộc, chính trị, kinh tế, quân sự, ngoại giao, ngụy kịch quốc gia, và những chuyện thời sự khác...”Ref. Điều 5 trong Điều Khoản trên bắt buộc bất cứ website hoặc bản thông cáo này muốn phát hành bất cứ nội dung gì không có trên các website chính thức của chính phủ phải được duyệt xét và chấp thuận bởi Phòng Thông Tin của Hội Đồng Nhà Nước.

- Tại Việt Nam, nghị định Văn Hoá và Thông Tin Truyền Thông (Decree on Cultural and Information Activies) sẽ phạt 30 triệu đồng Việt Nam (khoảng 1 500 USD) đối với những ai phát tán tư tưởng “phản động” bao gồm cả thố lộ bí mật (của đảng, nhà nước, kinh tế, và quân sự), những ai không nhìn nhận thành tích cách mạng, và những ai không nạp những bài viết để được duyệt xét trước khi lưu hành.

- Ân Độ bắt buộc những công ty cung cấp dịch vụ Internet (ISP) được phép hoạt động tại nước này phải “bảo đảm không được lưu hành bất cứ điều gì có nội dung chống đối, khiêu dâm, chưa được chính phủ ủy thác, hoặc bất cứ nội dung  khác, cũng như tin nhắn hay những thông tin truyền thông vi phạm bản quyền, quyền sở hữu trí tuệ và các luật về mạng ảo của quốc tế lẫn quốc nội,  bằng bất cứ hình thức nào hoặc không phù hợp với luật pháp Ấn Độ, trên mạng lưới của mình, và ISP phải có biện pháp ngăn chặn những nội dung nêu trên..”